COLUMBIA BAPTIST CHURCH
HỘI THÁNH TIN LÀNH BÁP TÍT PHỤC HƯNG
103 West Columbia Street, Falls Church, VA 22046
Telephone (571) 789-7451
        Email: nhontran07@yahoo.com
     (Bản Đồ)




CHƯƠNG TRÌNH SINH HOẠT

Chúa Nhật

Trường Chủ Nhật

Thờ Phượng

Thông Công

Mời Các Bạn Nghe
Con Đường Vĩnh Phúc

1:30 - 2:30PM

3:00 - 5:00 PM

5:00 -6:00 PM

5:30-600 PM

Thứ Hai
Học Kinh Thánh Tại Nhà Mục Sư 2:00- 3:00 PM
Thứ Tư
Mời Bạn Hữu Nghe Con Đường Vĩnh Phúc 7:30 PM
Thứ Năm
Hiệp Nguyện và Chia Sẻ Lời Chúa 7:00PM-8:00PM
Thứ Bảy
Thông Công Taị Tư Gia 7:00PM


CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH


Đầy Dẫy Đức Thánh Linh (tt)
Đầy Dẫy Đức Thánh Linh
Thờ Cúng Ông Bà
Đạo Nào Cũng Giống Nhau







CÂU CHUYỆN NGƯỜI ĐÀN BÀ TÀ DÂM


Chúa Jesus đang dạy trong đền thờ, bỗng có một đám đông đến làm gián đoạn việc dạy của Chúa.  Đám đông đó gồm các thầy thông giáo và các người Pha-ra-si cùng với dân chúng. Họ dẫn đến trước mặt Chúa một người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội tà dâm. Họ hỏi Chúa nên xét xử như thế nào.
Họ không chú ý đến nhân vị của người đàn bà cũng như sự công bình của luật pháp. Họ muốn gài Chúa Jesus vào thế lưỡng nan. Nếu Chúa Jesus theo luật Môi-se thì một người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội tà dâm phải bị ném đá cho chết và như vậy Chúa là người không có tình thương, không nhân từ. Ngoài ra, Chúa còn phạm luật pháp hiện hành của La-mã vì không ai có quyền xử tử hình người khác ngoại trừ Tổng đốc La-mã. Còn nếu Chúa bảo tha người đàn bà này thì họ kết tội Chúa Jesus dung tha hay khuyến khích ngoại tình và xúi dân phá bỏ luật pháp của Môi-se.
Chúa Jesus, một lần nữa, đã chứng tỏ không phải là một người thường qua cách cư xử của Ngài. Ngài đã đáp ứng với một ân điển lạ lùng. Nhìn phản ứng của Ngài, chúng ta cứ tưởng Ngài không làm gì cả nhưng thực sự Ngài có ba hành động.


Hành động thứ nhất  

không phải là trả lời câu thách thức của họ . Ngài cúi xuống lấy tay viết trên đất. Đây là lần duy nhất trong Kinh Thánh ghi nhận Chúa Jesus viết.
Chúa đã viết gì trên đất ? Bản dịch Tân ước tiếng A-mê-ni viết rằng : Chúa viết bản cáo trạng về các tội lỗi của những người đang tố cáo người đàn bà. Theo Mục sư John Claypool, ông cho rằng Chúa đã viết : Còn người đàn ông kia đâu ? Tôi nghĩ đây là một giải thích chí lý. Nếu lập một tòa án xử tội người đàn bà này thì các người phải mang lại đây người tòng phạm với bà. Chúa biết rằng trách nhiệm về sự vấp phạm này ngoài người đàn bà này, còn có người khác. Tội tà dâm không thể là một hành động đơn phương, một mình. Có hai người phạm luật Môi se và chỉ có một người bị xử tội.


Hành động thứ hai :

Trước áp lực của các thầy giáo luật và đạo sĩ cùng đám đông, Chúa có hành động thứ hai. Đó là Chúa lột mặt nạ của tất cả mọi người hiện diện. Ngài nhìn lên và nói: “Được rồi ! Trong các ngươi, ai là người vô tội hãy ném đá vào người đàn bà này.”  Chữ VÔ TỘI trong câu này, chẳng những có nghĩa là không có tội mà còn có nghĩa là không có một tư tưởng tội lỗi nữa. Chúa Jesus nói với họ rằng : Các ông có thể ném đá giết chết người đàn bà này với điều kiện các ông chưa bao giờ có tư tưởng phạm tội như bà này. Mọi người yên lặng rồi lần lần rút lui. Người lớn tuổi đi trước.
Họ học bài học về sự đoán xét người khác trong lúc họ muốn hại Chúa Jesus.


Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta một lời phán của Chúa Jesus trong sách Mathiơ : “Sao ngươi dòm thấy cái rác trong mắt anh em ngươi, mà chẳng thấy cây đà trong mắt mình? 4  Sao ngươi dám nói với anh em rằng: Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh, mà chính ngươi có cây đà trong mắt mình? 5  Hỡi kẻ giả hình! trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt mình đi, rồi mới thấy rõ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em mình được.” Mat 7:3-5


Hành động thứ ba:

Chúa bày tỏ tình yêu thương, nhân từ đối với tội nhân.


“Đức Chúa Jêsus ở lại một mình với người đờn bà, người vẫn đương đứng chính giữa đó.10  Đức Chúa Jêsus bấy giờ lại ngước lên, không thấy ai hết, chỉ có người đờn bà, bèn phán rằng: Hỡi mụ kia, những kẻ cáo ngươi ở đâu? Không ai định tội ngươi sao? 11  Người thưa rằng: Lạy Chúa, không ai hết. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta cũng không định tội người; hãy đi, đừng phạm tội nữa.”


Chúng ta thấy ở đây Chúa Jesus không nói với người đàn bà đó rằng: “ Bà thật may mắn. Bây giờ bà phải sống thật tốt lành !” Nhưng Chúa bảo : Ta cũng không định tội người; hãy đi, đừng phạm tội nữa.” có nghĩa là “Đừng để cái đau đớn hôm nay trở thành vô ích. Hãy ghi nhớ trong lòng bài học hôm nay. Lần sau, khi ngươi gặp trường hợp tương tự như vậy hãy dùng kinh nghiệm này mà quyết định khôn ngoan hơn là : Lần sau, đừng đi vào vết xe cũ nữa.

  1. Chúa Jesus không định tội không có nghĩa là việc làm đó đúng như Ngài muốn cho người đàn bà có một cơ hội của lần sau.
  2. Chúa muốn chúng ta dùng cái kinh nghiệm ê chề của quá khứ áp dụng cho lần sau trong tương lai hơn là ngồi hối hận cho quá khứ.
  3. Ý  tưởng  cho rằng “Nếu trước đó tôi đừng làm như vậy” sẽ làm cho ta tiêu cực, chán nãn hủy hoại năng lực, sức sống của mình.
  4. “ Nếu lần sau, tôi sẽ dùng kinh nghiệm đó mà có hành động khôn ngoan hơn, hành động khác hơn, tốt hơn và thành công hơn.”

Hãy nghe tôi, nếu quý vị không còn nhớ những gì tôi đã nói suốt 10 phút qua, thì bây giờ chỉ cần nhớ là:
“ Chúa để ý đến cuộc sống tương lai của quý vị hơn là quá khứ của quý vị.”
Chúa quan tâm đến cuộc sống mà chúng ta sẽ sống hơn là những gì chúng ta đã làm trong quá khứ.  Ngài muốn chúng ta dùng những kinh nghiệm của quá khứ, những bài học của quá khứ đã mang quý vị đến tình trạng của hôm nay để áp dụng nó cho tương lai.
Ngài không phải là Đấng chủ trương phải tuyệt đối toàn hão, không cho loài người một cơ hội thứ hai.
“Ngài không đãi chúng tôi theo tội lỗi chúng tôi”  Thi 103:10


CÂU CHUYỆN CẬU BÉ VỚI CÁI ĐỰNG TÀN THUÔC LÁ



Những gì tôi nói trong bài hôm nay được tóm lược qua câu chuyện của một người bạn tôi kể lại cho tôi nghe khá lâu.
Anh kể rằng lúc đó con trai của anh được 5 tuổi và học lớp kindergarden.  Vào tháng Mười, cô giáo đưa ra một project cho các em. Các em sẽ đích thân làm một món quà Giáng sinh cho cha mẹ mình. Anh bạn tôi lúc đó còn hút thuốc lá nên thằng con trai nói với cô giáo của nó rằng nó muốn làm cái gạt tàn thuốc lá làm quà Giáng sinh cho cha. Cô giáo bằng lòng và mang bột nhồi vào lớp cho nó để nó nhồi và nắn thành một cái gạt tàn thuốc. Cô giúp nó một tay để có cái gat tàn thuốc tuyệt đẹp. Nó dành cả tuần để thực hiện món quà đó. Sau khi nắn cái đựng tàn thuốc lá xong, cô giáo hỏi nó rằng cha nó thích màu gì. Nó cho biết cha nó thích màu xanh. Cô mang một lọ màu xanh và nó đích thân sơn cái gạt tàn thuốc đó. Nó vô cùng thích thú và hãnh diện với thành tích to lớn là chính nó làm một cái gạt tàn thuốc màu xanh cho cha.  Mỗi tuần, cái đựng tàn thuốc lá càng đẹp và sắp hoàn tất và mỗi tuần đứa bé càng phấn khởi, thích thú. Khi công tác hoàn tất, cô giáo cho nó một cái hộp để đựng món quà do đích thân nó làm ra . Nó tưởng tượng đến ngày Giáng sinh, mọi người quây quần mở quà, cha nó sẽ thật vui vì quà của nó không có bán ngoài tiệm mà do chính nó đích thân làm ra. Cha nó sẽ vô cùng cảm động và thích thú. Càng nghĩ tới nó càng háo hức trông chờ ngày đó.
Trước khi nghỉ Giáng sinh, trường tổ chức một buổi kịch văn nghệ về câu chuyện Chúa Giáng sinh. Tất cả phụ huynh học sinh được mời đến tham dự. Sau buổi lễ, các em được trở vào lớp để mang về nhà các món quà của các em làm đã được gói ghém cẩn thận. Nó quá háo hức, vừa mặc áo coat vào , vừa chạy ra hành làng trường, vẫy tay chào từ giả các bạn, nó vô ý bị vấp ngã. Cái hộp đựng món quà quý báu nhất của nó văng lên và rớt xuống vang tiếng bể thật khủng khiếp. Công trình làm từ mùa Thu và tất cả hy vọng cho ngày Giáng sinh đã hoàn toàn tan vỡ. Nó khóc thảm thiết. Người bạn tôi, tức là cha đứa bé vốn là một quân nhân, không thích thấy con mình khóc lóc nơi công cộng, đông người. Anh ta đi đến con mình đang dầm dề nước mắt, nói với giọng điệu của một ông tướng Đức quốc xã: “Đừng khóc , mọi người nhìn con kìa. Đừng tiếc món đồ đó. Nó không đáng chi cả!
“Làm sao anh biết nó không đáng chi cả !”
Chị vợ nhắc lại lớn tiếng và xô anh ra. Chị biết trong lòng con mình đang nghĩ gì. “Đây là vật quý báu của con tôi mà ! Chị vừa nói vừa ôm con mình vào lòng và đau đớn khóc với nó như tiếc rẽ, tức tưởi một cái gì quý báu nhất của mình bị bể vỡ. Bà lấy khăn giấy trong túi của bà lau nước mắt con và của mình.
Người bạn tôi nhìn ra cái kỳ diệu của phụ nữ tính và cũng là một đặc tính của Đức Chúa Trời. Đó là : Hiểu được lòng con mình và cùng sống với tâm trạng đó. Bà nói với đứa con với một giọng quả quyết;
“Không sao đâu con! Hãy lượm nhặt các mãnh vỡ mang về nhà. Chúng ta tìm cách gắn lại cho con”.
Đó là một màn kịch gia đình nhưng cho chúng ta thấy một sự thất bại rất buồn và không thể biện minh hay đổ lỗi cho ai khác được. Chúng ta có thể cho điều thất bại đó không quan trọng như người cha cho rằng cái đựng tàn thuốc lá đó không có giá trị . Nhưng nó không đáp ứng đúng với người trong cuộc. Người trong cuộc nhìn cái thất bại, cái đổ vỡ đó quan trọng hơn. Chúng ta cũng có thể ngồi khóc như đứa bé vì sự thất bại, bể vỡ của món đồ nhưng cái khóc đó không là một giải pháp cho sự thất bại. Nó không làm cho cái đựng tàn thuốc lá đang bị bể đó lành lặn lại được. Nếu ngồi đó than khóc thì sự thất bại đó vĩnh viễn vẫn là sự thất bại. Hãy nhìn thái độ thật khôn ngoan của người mẹ. Bà bước vào cuộc, cùng tâm tình với sự thất bại của con, cùng đau đớn với con rồi can đảm đề nghị; “Đứng lên, nhặt các mãnh vụn đó để làm gắn lành lại”.
Đây là kết quả của “ nếu lần sau”. Nhớ chuyện quá khứ nhưng đừng phí thời giờ tiếc rẽ, hối hận.  Hãy đến cùng Ngài nhặt những mãnh vụn của quá khứ mang về nhà để cùng với Chúa Jesus làm lại cuộc đời.  Đó là ý nghĩa của lời phán của Chúa Jesus với người đàn bà bị bắt quả tang phạm tội tà dâm

“Đức Chúa Jêsus ở lại một mình với người đờn bà, người vẫn đương đứng chính giữa đó.10  Đức Chúa Jêsus bấy giờ lại ngước lên, không thấy ai hết, chỉ có người đờn bà, bèn phán rằng: Hỡi mụ kia, những kẻ cáo ngươi ở đâu? Không ai định tội ngươi sao? 11  Người thưa rằng: Lạy Chúa, không ai hết. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta cũng không định tội người; hãy đi, đừng phạm tội nữa.”


Nếu chúng ta bỏ lỡ nhiều cơ hội để hầu việc Chúa, để góp phần vào công việc Chúa, thì “nếu lần sau” có xảy ra, xin hãy nhớ đến câu chuyện này đừng vấp phạm nữa.
Chúa nhìn và chờ đợi thái độ của quý vị trong tương lai.
1.Chúa không để ý đến những chuyện khủng khiếp đã xảy ra trong quá khứ của quý vị.
2.Mọi người cũng phải có cái nhìn như Chúa để mà dễ dàng bỏ qua cái quá khứ của người khác mà chấp nhận họ, tha thứ họ vì Chúa chỉ nhìn vào tương lai.


Đọc Thêm

Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.