COLUMBIA BAPTIST CHURCH
HỘI THÁNH TIN LÀNH BÁP TÍT PHỤC HƯNG
103 West Columbia Street, Falls Church, VA 22046
Telephone (703) 942- 8303
        Email: trannhutthang@gmail.com
     (Bản Đồ)


CHƯƠNG TRÌNH SINH HOẠT

Chúa Nhật

Trường Chủ Nhật

Thờ Phượng

Thông Công

Mời Các Bạn Nghe
Con Đường Vĩnh Phúc

1:30 - 2:30PM

3:00 - 5:00 PM

5:00 -6:00 PM

5:30-600 PM

Thứ Hai
Học Kinh Thánh Tại Nhà Mục Sư 2:00- 3:00 PM
Thứ Tư
Mời Bạn Hữu Nghe Con Đường Vĩnh Phúc 7:30 PM
Thứ Năm
Hiệp Nguyện và Chia Sẻ Lời Chúa 7:00PM-8:00PM
Thứ Bảy
Thông Công Taị Tư Gia 7:00PM


CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH


Đầy Dẫy Đức Thánh Linh (tt)
Đầy Dẫy Đức Thánh Linh
Thờ Cúng Ông Bà
Đạo Nào Cũng Giống Nhau







Mưu sự tại nhân
Lê Anh Huy


Nói chung phong tục và văn hóa của các nước có khác nhau nhiều. Có nhiều phong tục theo mẫu hệ (nghĩa là người mẹ làm chủ gia đình), nhưng có nhiều phong tục theo phụ hệ. Có nhiều phong tục cho phép người đàn ông lấy nhiều vợ, nhưng cũng có nhiều phong tục khác chỉ cấp nhận một vợ một chồng. Có nhiều nước chấp nhận hôn nhân đồng tính, nhưng có nhiều nước khác chỉ cho phép hôn nhân dị tính. Dù có những điểm khác nhau, các nền văn hoá trên thế giới cũng có những điểm giống nhau. Một trong những điểm giống nhau của văn hoá Việt Nam và văn hóa của nước Do-thái là sự công nhận quyền tể trị của Đức Chúa Trời trong đời sống con người.
Chúng ta lấy câu tục ngữ: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên” làm một thí dụ. Câu này có câu tương đương trong châm ngôn Do-thái: “Những kế hoạch của tâm lòng thuộc về loài người, nhưng sự trả lời của cái lưỡi là từ Đức Gia-vê” (Thánh Kinh - Châm ngôn 16.1). Hay, “Trí của người trù tính đường lối của hắn, nhưng Đức Gia-vê chỉ dẫn các bước đi của hắn” (Thánh Kinh - Châm ngôn 16.9). Gia-vê là tên người Do-thái gọi Đức Chúa Trời; còn Ông Trời (Thiên) là tên người Việt Nam gọi Ngài. Qua các câu châm ngôn này, chúng ta thấy mặc dù hai nền văn hóa Việt Nam và Do-thái dường như khác nhau một trời một vực, một bên là độc thần, một bên là đa thần, cả hai có cùng một ý rằng dù con người toan tính nhiều chuyện, nhưng kết quả là do Đức Chúa Trời quyết định.
Trước hết, chúng ta rút ra được một chân lý từ hai câu châm ngôn 16.1 và 16.9. Đó là, con người hoạch định tương lại bằng cả trí lẫn lòng. Có nhiều khi chúng ta tính toán bằng trí hoàn toàn như có một buổi sáng chúng ta thức dậy trễ, tính toán xem thử đi làm bằng con đường nào để ít bị kẹt xe. Nhưng hầu hết trong mọi trường hợp, con người dùng cả trí lẫn lòng. Tỉ dụ, một kẻ sát nhân dùng trí để tìm cách che dấu vết chân của mình để khỏi bị bắt vì tội sát nhân, nhưng chính kế hoạch giết người đó đi ra từ cái lòng độc ác.
Chúng ta rút thêm một chân lý nữa là dù con người có trù tính nhiều chuyện, kết quả là do Đức Chúa Trời định đoạt. Kết quả xẩy ra có thể hoàn toàn giống điều chúng ta trù liệu, có thể hoàn toàn khác, hoặc có thể giống một chút, khác một chút, v.v… muôn hình vạn trạng. Kết quả giống điều chúng ta trù tính không nhất thiết là một điều phước. Chúng ta lấy một thí dụ: Có một ông vua Do-thái nọ một buổi tối đi dạo chơi trên sân thượng của hoàng cung, thấy một người đàn bà đang tắm. Lòng tham của ông nổi lên. Khi biết được bà ấy là vợ của một tướng lãnh của mình, nhà vua bèn đẩy người này ra trận tiền để mượn tay quân địch giết hắn để cướp vợ của hắn. Tất cả đều này xẩy ra y như nhà vua trù liệu. Nhà vua đã dùng cả trí lẫn lòng để dàn dựng ra thảm kịch sát nhân cướp vợ này, và những điều nhà vua đã tính toán đều đã xẩy ra đúng theo ý của nhà vua. Tuy nhiên, kết quả này là một sự rủa sả thay vì phước hạnh cho nhà vua. Rủa sả, vì trước hết, bàn tay của nhà vua đã nhúng máu; thứ hai, vì sự việc xảy ra đúng theo ý mình, lòng kiêu ngạo trong con người càng dâng cao (“kiêu ngạo đi trước bại hoại theo sau”).
Nhưng cũng có trường hợp khi lòng nhiệt tâm và hảo tâm của chúng ta cạn đi khi được trả bằng oán thay vì ân cho một hành động giúp người của chúng ta. Trong trường hợp này, chúng ta không nên trách Đức Chúa Trời bất công vì:


·         Khi giúp người, động cơ của chúng ta không hoàn toàn trong sạch; nghĩa là có thể chúng ta giúp vì ham danh hay muốn được “cảm ơn” thay vì yêu thương người đó. Đức Chúa Trời là Đấng nhìn thấu tâm lòng của chúng ta và Ngài đã xét đoán chúng ta: “tất cả đường lối của một người đều trong sạch theo quan điểm của hắn, nhưng Đức Gia-vê cân đo các động cơ” (Thánh Kinh - Châm ngôn 16.2).


·         Dù động cơ của chúng ta có trong sạch đi chăng nữa, Đức Chúa Trời vẫn cho phép người chịu ơn chúng ta làm điều hắn không nên làm (tức là lấy oán trả ơn) để thử lòng chúng ta và để thử lòng của chính hắn. Chúng ta sống giữa loài người và do đó, hành động của một người ảnh hưởng dây chuyền lên người khác. Đức Chúa Trời cho phép mọi kết quả tốt hay xấu, hợp ý loài người hay không, đúng với toan tính và mong đợi của ta hay không, v.v. xẩy ra. Đức Chúa Trời có toan tính riêng của Ngài và không ai có thể buộc Ngài phải làm vừa lòng ai cả.


Khi hiểu được mọi toan tính, trù hoạch, dự tính của chúng ta không phụ thuộc vào ý của chúng ta, thái độ của chúng ta nên là gì? Dường như chúng ta chỉ có một lựa chọn. Đó là làm đúng theo ý của Đức Chúa Trời chứ không phải ý của chúng ta. Loài người của chúng ta rất hạn chế, do đó những cái gì chúng ta cho là tốt, cuối cùng, là xấu: “Có một con đường xem dường chánh đáng cho loài người; nhưng đến cuối cùng nó thành ra nẻo sự chết” (Thánh Kinh - Châm Ngôn 14.12).


Đọc Thêm

Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.