COLUMBIA BAPTIST CHURCH
HỘI THÁNH TIN LÀNH BÁP TÍT PHỤC HƯNG
103 West Columbia Street, Falls Church, VA 22046
Telephone (571) 789-7451
        Email: nhontran07@yahoo.com
     (Bản Đồ)




CHƯƠNG TRÌNH SINH HOẠT

Chúa Nhật

Trường Chủ Nhật

Thờ Phượng

Thông Công

Mời Các Bạn Nghe
Con Đường Vĩnh Phúc

1:30 - 2:30PM

3:00 - 5:00 PM

5:00 -6:00 PM

5:30-600 PM

Thứ Hai
Học Kinh Thánh Tại Nhà Mục Sư 2:00- 3:00 PM
Thứ Tư
Mời Bạn Hữu Nghe Con Đường Vĩnh Phúc 7:30 PM
Thứ Năm
Hiệp Nguyện và Chia Sẻ Lời Chúa 7:00PM-8:00PM
Thứ Bảy
Thông Công Taị Tư Gia 7:00PM


CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH


Đầy Dẫy Đức Thánh Linh (tt)
Đầy Dẫy Đức Thánh Linh
Thờ Cúng Ông Bà
Đạo Nào Cũng Giống Nhau








ĐỪNG SỐNG VÔ ƠN


Nói đến ơn nghĩa, người lớn tuổi đều nghĩ ngay đến câu “ THI ÂN MẠC NIỆM, THỌ ÂN MẠC VONG”, là “Ban ơn thì đừng nhớ còn nhận ơn thì chớ quên”. Trong khi đó, Cơ đốc nhân đều nhớ đến câu chuyện 10 người phung được Chúa Jesus trị lành nhưng chỉ có một người cảm ơn Chúa. Câu hỏi của Jesus : “Còn 9 người kia đâu, chẳng phải tất cả đều đã được trị lành hay sao?


NGHĨA CỬ CỦA ANH EDWARD SPENCER

Con người mau quên, nhất là dễ quên những lần mình mang ơn.THỌ ÂN MẠC VONG mà!
Vào mùa đông năm 1860, một chiếc tàu bị chìm ở biển hồ Michigan gần Evanston, anh Edward Spencer dầm mình dưới nước hồ rất lạnh để cứu vớt lần lược được 17 người. Khi anh qua đời , dù được báo chí loan báo, không một ai trong 17 người được anh cứu sống, đến dự  đám tang của anh. 
Tôi không nghĩ ra được một lý do nào để họ vắng mặt trong ngày tang lễ đó mà lương tâm họ vẫn để yên. Phải chăng con người thật khó mà nói một lời cám ơn ? 


CON HEO BA CHÂN
Để thay đổi không khí, thầy giáo dẫn một số học trò thăm viếng một nông trại trong chương trình sinh hoạt ngoài trời . Họ được chủ nông trại dẫn thăm viếng quanh nông trại của ông. Thầy giáo sư thấy một con heo chỉ có ba chân nên hỏi
Con heo kia lạ thật, sao nó chỉ có ba chân ?
Ồ đó là con heo rất lạ lùng của tôi !
Tại sao gọi là lạ lùng. Có phải vì nó ba chân ?
Không phải đâu thầy giáo. Năm ngoái trong lúc cả nhà đang ngủ yên không ai biết căn nhà đang bị cháy. Con heo này thấy lửa nên nó kêu lớn tiếng khiến tôi thức dậy kịp thời gọi 911 nên mọi người sống sót mà căn nhà cũng tránh được cơn lửa thiêu rụi.
Ồ lạ lùng thật.
Nhưng chưa hết đâu. Cách nay độ 6 tháng, đứa con út của tôi bị rớt xuống cái ao cá sau nhà. Trong nhà chẳng ai thấy cả chỉ con heo này nó thấy. Nó chạy vào nhà kêu lớn tiếng làm mọi người chú ý rồi nó chạy vụt ra sau nhà đến gần ao cá. Chúng tôi chạy theo và thấy mặt nước có bong bóng nổi trên nên biết có người rơi xuống ao. Nhờ vậy mà chúng tôi cứu được đứa con út của tôi.
Ồ thật là con heo lạ lùng. Nhưng hai câu chuyện này có dính líu gì đến việc nó mất hết một chân không ?
Ồ thầy nghĩ coi. Nó cứu giúp chúng tôi như vậy nên chúng tôi còn có lòng dạ nào mà ăn thịt nó một lần nguyên con cho được. Do đó lần đầu, chúng tôi mới chỉ ăn một chân thôi.
Quý vị thấy đó. Con heo đã giúp gia đình này qua hai tai nạn chết người nhưng thật khó mà đền ơn đáp nghĩa.


HAI MẪU CHUYỆN LỊCH SỬ NGƯỜI PHÁP MAU QUÊN
Một, vào đầu thập niên 60s, trong cuộc họp với các nhà lãnh đạo Châu Âu để thỏa hiệp sống chung hòa bình với các nước CS Đông Âu. Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle muốn lấy lòng CS nên đã đơn phương quyết định rút ra khỏi Liên Minh Phòng Thủ Bắc Đại Tây Dương ( NATO). De Gaule nói “Quân Đội Hoa Kỳ PHẢI RÚT RA KHỎI NƯỚC PHÁP CÀNG SỚM CÀNG TỐT”. Ngoại Trưởng Rusk nhìn thẳng vào mặt Tổng Thống De Gaulle từ tốn hỏi "Thưa Tổng Thống! lệnh này có bao gồm luôn cả các Quân Nhân Hoa Kỳ từng được chôn cất tại đây hay không?" (Ghi chú: lính Mỹ tử trận tại Pháp rất nhiều khi giúp Pháp chống Đức Quốc Xã).
Hai, cụ già Người MỸ 84 tuổi , Robert Whiting tới Paris bằng phi cơ. Vì già cả chậm lụt, nên cụ phải mất thời gian lục tìm sổ thông hành.  Nhân viên di trú cự nự và hỏi cụ có biết phải chuẩn bị sẵn passport không. Cụ nói “ Hồi trước khi đến Pháp, tôi không cần phải xuất trình Sổ Thông Hành gì hết cả". Nhân viên di trú nổi nóng cự “Chuyện vô lý, người Mỹ bao giờ cũng phải xuất trình Sổ Thông Hành khi tới Pháp". Cụ Whiting đưa mắt nhìn nhân viên Di Trú thật lâu rồi nhẹ nhàng giải thích "Thật vậy sao! Trước đây khi tôi đổ bộ lên bãi biển OMAHA nước Pháp trong ngày D Day năm 1944 để giải phóng nước Pháp thoát khỏi sự thống trị của Đức Quốc Xã,  TÔI ĐÃ KHÔNG TÌM THẤY MỘT NGƯỜI PHÁP NÀO Ở ĐÓ ĐỂ MÀ TRÌNH SỔ THÔNG HÀNH CẢ".


CÂU CHUYỆN CHÀNG THANH NIÊN THÁI LAN

Truyền thông Thái Lan đưa tin về chàng thanh niên Klanarong Srisakul .
Srisakul vừa tốt nghiệp trường đại học Chulalongkorn danh tiếng của Thái Lan .
Để cảm ơn người bố - một công nhân vệ sinh chuyên chở xe rác tại địa phương, anh chàng đã tìm đến nơi bố làm việc, quỳ rạp xuống đường, ngay phía trước chiếc xe tải chở rác bẩn thỉu.

Trên Facebook, chàng sinh viên đã viết những lời cảm ơn cha, dù rất mộc mạc nhưng tràn ngập yêu thương, cảm kích khiến cộng đồng mạng xúc động mạnh.

“Cha tôi có một công việc mà ông yêu thích. Ông là một người lái xe chở rác. Khi tôi còn là một đứa trẻ, không biết bao nhiêu lần, tôi đã cảm thấy xấu hổ về người cha lam lũ của mình.
Tại sao ông không mặc đồng phục đẹp đẽ hơn, như đồng phục của công an hay bộ đội như những người cha khác?”
“Sông bên nhau, chúng tôi chia sẻ một giấc mơ. Cha tôi chỉ học đến lớp 4, vì thế ước mơ lớn nhất của ông là tôi được đi học.
Ông nói với tôi rằng, gia đình tôi chẳng có bất cứ tài sản gì, nhưng ông có thể cho tôi đi học. Tôi muốn trở thành một người lính, nhưng tôi đã không vượt qua kỳ thi đầu vào. Tôi phát hiện ra rằng, cha tôi đã khóc thầm.”

Người con hiếu thảo này chia sẻ, anh được đi học là một điều quá may mắn. Nếu không có người bố quanh năm bám mặt cho những bãi rác bẩn thỉu, có lẽ Srisakul khó có thể hiện thực ước mơ học đại học của mình.

HÃY NHÌN LẠI ĐỂ BIẾT ƠN
Câu chuyện do Gordon Green viết và được đăng trên một tạp chí Mỹ cách đây hơn năm mươi năm.
Gordon kể rằng ông đã lớn lên trong một nông trại ở Canada, nơi mà ông và anh chị em của ông phải vội vã về nhà sau khi đi học về trong khi những đứa trẻ khác chơi banh và đi bơi lội. Tuy nhiên, cha của họ đã giúp họ hiểu rằng công việc của họ đáng giá cho một điều gì đó. Đặc biệt khi gia đình họ ăn mừng lễ Tạ Ơn, vì vào ngày đó, cha của họ cho họ một món quà lớn. Ông bảo họ phải kiểm kê lại mọi thứ mà họ có.
Vào buổi sáng ngày lễ Tạ Ơn, cha của họ dẫn họ đến cái hầm chứa các thùng táo, củ cải đường, cà rốt và đống bao khoai tây, đậu Hà Lan, bắp, đậu đũa, mứt dâu và những thứ mứt trái cây khác nằm đầy trên kệ tủ của họ. Ông bảo mấy đứa con đếm kỹ mọi thứ. Rồi họ đi ra ngoài kho thóc và tính xem có bao nhiêu tấn cỏ khô và bao nhiêu giạ thóc trong kho thóc. Họ đã đếm những con bò, heo, gà, gà tây và ngỗng. Cha của ông muốn các con của ông thấy thật sự Thượng Đế đã ban phước cho họ dồi dào biết bao và đã tưởng thưởng cho tất cả những giờ làm việc của họ. Cuối cùng, họ ngồi xuống ăn tiệc do mẹ của họ chuẩn bị, các phước lành là một điều gì đó mà họ cảm nhận được.
Tuy nhiên, Gordon cho biết rằng lễ Tạ Ơn ông nhớ với lòng biết ơn nhiều nhất là cái năm mà dường như họ không có thứ gì để tạ ơn cả.
Năm ấy bắt đầu rất tốt: họ có cỏ khô còn dư, nhiều hạt giống, bốn chuồng heo; và cha của họ có một ít tiền dành dụm để một ngày nào đó ông có thể có đủ khả năng để mua một cái máy nâng cỏ khô—một cái máy tuyệt diệu mà đa số các nhà nông đều mơ ước có được. Đó cũng là cái năm mà điện được câu vào làng của họ—mặc dù không được câu vào nhà họ, vì họ không có đủ khả năng tài chánh để mắc điện.
Một đêm nọ, khi mẹ của Gordon đang giặt một đống quần áo, thì cha của ông bước vào và đến phiên ông giặt đồ trên ván giặt và bảo vợ ông đi nghỉ . Ông nói: “Em đã dành nhiều thời giờ để giặt đồ hơn là ngủ. Em có nghĩ là chúng ta nên tính lại và cho câu điện vào nhà không?” Mặc dù vui mừng trước đề nghị, nhưng mẹ tôi cũng rớm nước mắt khi bà nghĩ đến cái máy nâng cỏ khô mà sẽ giúp chồng và các con đỡ cực nhọc hơn.
Năm đó, đường dây điện được câu vào nhà họ. Họ đã mua một cái máy giặt tự động và những cái bóng đèn sáng rực lủng lẳng từ mỗi trần nhà. Mấy cây đèn dầu được nhanh chóng dẹp vào căn gác.
Việc câu điện vào nông trại của họ gần như là điều tốt cuối cùng xảy ra cho họ vào năm đó.
Ngay khi hoa màu của họ bắt đầu mọc lên khỏi mặt đất, thì mưa bắt đầu đổ xuống. Cuối cùng, khi nước rút đi thì không còn một cây nào sống sót ở đâu cả. Họ trồng trọt lại, nhưng thêm mưa đổ xuống làm các cây hoa màu của họ bị đổ hết xuống đất. Khoai tây của họ mục nát trong bùn. Họ bán đi hai con bò và tất cả các con heo cùng tất cả các gia súc khác mà họ có ý định giữ lại, ra giá rất thấp cho những con vật đó vì mọi người khác đều phải làm như vậy cả. Tất cả vụ mùa của họ vào năm đó chỉ còn lại một thửa củ cải mà bằng cách nào đó đã vượt qua được giông bão.
Rồi lễ Tạ Ơn lại đến. Mẹ của họ nói: “Có lẽ tốt nhất là chúng ta nên quên lễ đó đi năm nay. Chúng ta còn không có một con ngỗng nữa.”
Tuy nhiên, vào buổi sáng ngày lễ Tạ Ơn, cha của Gordon có mặt với một con thỏ rừng và bảo vợ mình nấu. Bà miễn cưỡng bắt đầu và cho biết rằng sẽ mất một thời gian dài để nấu loại thịt thỏ rất dai đó. Cuối cùng khi bàn ăn đã dọn ra với một số củ cải còn sót lại, mấy đứa con từ chối không ăn. Mẹ của Gordon khóc và rồi cha của ông đã làm một điều lạ lùng. Ông đi lên gác, lấy một cây đèn dầu, mang nó xuống để trên bàn và thắp nó lên. Ông bảo con cái tắt đèn điện. Khi chỉ còn lại cây đèn dầu, họ khó có thể tin rằng trước đó nhà của họ đã tối như vậy. Họ tự nghĩ làm sao họ đã có thể thấy được mọi thứ mà không có ánh điện đã được sáng rực.
Thức ăn được ban phước và mọi người đều ăn. Sau bữa ăn, họ cùng nhau ngồi yên lặng. Gordon viết:
“Trong cảnh lờ mờ tối của cây đèn dầu cũ kỹ, chúng tôi đã có thể thấy rõ ràng lại.
“Đó là một bữa ăn tuyệt vời. Con thỏ rừng ăn giống như gà tây, và củ cải đường là ngon nhất như chúng tôi có thể nhớ được.
“Mái gia đình của chúng tôi, tuy thiếu thốn mọi bề, nhưng rất giàu có đối với chúng tôi.”

TAGORE : LÒNG BIẾT ƠN
Rabindranath Tagore: “Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó, nhưng chớ quên người cầm đèn đang kiên nhẫn đứng trong đêm”.
Ánh sáng của ngọn đèn tỏa sáng mọi nơi, rọi sáng bóng đêm giúp ta soi rõ mọi vật và không bị lạc lõng trong màn đêm u tối. Nhưng ngọn đèn ấy, ánh sáng ấy không phải tự nhiên mà có. Nó là sự đóng góp thầm lặng của những “người cầm đèn kiên nhẫn đứng trong đêm”. Họ đều là những nguồn cội làm nên hạnh phúc trong cuộc đời ta, khiến ta không còn cái cảm giác sợ hãi trong đêm tối.
Nhưng câu nói của R.Tago phải chăng còn muốn truyền cho ta một điều gì lớn lao hơn thế? Ngọn đèn kia là thành quả tốt đẹp mà ta được hưởng từ công lao của bao thế hệ trước. Họ là người mang đến sự sống đầy đủ tiện nghi cho ta nhưng không hiện hữu trước mắt, họ ẩn mình trong bóng đêm – nơi mà ta không nhìn thấy, mà chỉ có thể cảm nhận bằng tâm hồn. Câu nói của R.Tago đã nêu lên một quan niệm nhân sinh đầy tình người. Nó đã đúc kết nên một nét đẹp về đạo lý, nhắc nhở ta về lẽ sống ân nghĩa, biết trân trọng thành quả, biết tri ân những người làm ra thành quả đó và những hi sinh thầm lặng.


Họ là những anh hùng không tên tuổi
Sống âm thầm trong bóng tối mông mênh
Không bao giờ được hưởng ánh quang vinh,
Nhưng can đảm và tận tình giúp nước.

Tuy công nghiệp không ghi trong sử sách
Tuy bảng vàng bia đá chẳng đề tên,
Tuy mồ hoang phiêu dạt dưới trời quên
Không ai đến khấn nguyền dâng lễ vật,

Nhưng máu họ đã len vào mạch đất
Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông.
Và anh hồn chung với tấm tình trung
Đã hòa hợp làm linh hồn giống Việt.

Bài thơ “Anh hùng vô danh” của Đằng Phương -Nguyễn ngọc Huy hướng tâm hồn ta về một lẽ sống trọn vẹn – một lẽ sống ân nghĩa thủy chung.
Đạo lý ấy đòi hỏi chúng ta phải nhớ tới thế hệ đi trươc, thế hệ “người cầm đèn” .
Cơ đốc nhân không chỉ biết tạ ơn Chúa mà phải dành thời gian nhớ đến công ơn của“ nhũng người cầm đèn”


Đọc Thêm

Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.