COLUMBIA BAPTIST CHURCH
HỘI THÁNH TIN LÀNH BÁP TÍT PHỤC HƯNG
103 West Columbia Street, Falls Church, VA 22046
Telephone (703) 942- 8303
        Email: trannhutthang@gmail.com
     (Bản Đồ)


CHƯƠNG TRÌNH SINH HOẠT

Chúa Nhật

Trường Chủ Nhật

Thờ Phượng

Thông Công

Mời Các Bạn Nghe
Con Đường Vĩnh Phúc

1:30 - 2:30PM

3:00 - 5:00 PM

5:00 -6:00 PM

5:30-600 PM

Thứ Hai
Học Kinh Thánh Tại Nhà Mục Sư 2:00- 3:00 PM
Thứ Tư
Mời Bạn Hữu Nghe Con Đường Vĩnh Phúc 7:30 PM
Thứ Năm
Hiệp Nguyện và Chia Sẻ Lời Chúa 7:00PM-8:00PM
Thứ Bảy
Thông Công Taị Tư Gia 7:00PM


CHƯƠNG TRÌNH TRUYỀN HÌNH


Đầy Dẫy Đức Thánh Linh (tt)
Đầy Dẫy Đức Thánh Linh
Thờ Cúng Ông Bà
Đạo Nào Cũng Giống Nhau







CHÚC PHƯỚC BÍNH THÂN  2016


Xuân là một trong bốn mùa. Nhưng tại sao mùa Xuân được nhân gian ưu ái ?
Có phải tại mùa Xuân đẹp, nhưng các mùa khác cũng đẹp khơng thua.
Mùa Xuân thường mang ý nghĩa hạnh phúc cho cuộc đời vì từ xưa, cổ nhân đã ghi nhận:

Thiên tăng tuế nguyệt, nhân tăng Thọ ( Trời thêm năm tháng, người thêm tuổi)
Xuân mãn càn khôn, phúc mãn đường ( Xuân tràn khắp vũ trụ, phước tràn khắp nhà)

Sự thật thì điều này cũng còn tùy: tùy hoàn cảnh, tùy con người.

Như Chế Lan Viên tâm sự:
Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
Mang cho Xuân lại gợi thêm sầu

Và Xuân Diệu cũng đồng ý là:
Mùa Xuân khó chịu quá đi thôi!
Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi.

Tôi xa quê hương đã 33 năm và ăn 33 cái tết trong mùa Đông giá lạnh. Và Tết này cũng lạnh lẽo, cũng lạc điệu giữa xã hội xứ người.

Tết Việt Nam hay nói chính xác là Tiết Nguyên Đán được tính theo âm lịch. Có nhiều loại âm lịch như âm lịch theo Do Thái, theo Ba tư, theo Ai cập hoặc theo Hy lạp.  Các lịch này có nhiều điểm tương đồng với âm lịch của Tàu. Âm lịch của ta giống với âm lịch của Trung quốc.

Từ lâu, các triều đại vua Việt Nam đã thiết lập tòa Khâm Thiên Giám xem thiên văn làm lịch. Như vậy lịch Việt nam do tòa này lập ra chớ không phải nhắm mắt mà theo lịch của Trung quốc.

Tục ăn Tết của người Việt nam không biết có từ bao giờ. Theo quyển “Từ Hải Mục Trung Ngoại Lịch Đại Sử Niên Biểu”  thì năm khởi điểm lịch Tàu là năm 3000 trước Tây Lịch. Thời Hồng Bàng nước ta bắt đầu từ năm Nhâm Tuất tức là năm 2879 trước TC nghĩa là hơn 100 năm sau khi có lịch Tàu nhưng mãi đến đời nhà Hạ tức là năm 2205 trước Tây Lịch, lịch Tàu mới lấy tháng Dần làm tháng Giêng. Nếu phỏng đoán thì có lẽ nước Việt Nam theo tập tục ăn Tết từ khi chịu ảnh hưỏng của phong hóa Tàu do Tích Quang và Nhâm Diện truyền sang từ thế kỷ thứ I tây lịch.

Ngày Tết là ngày vui.
Một điều không thể thiếu xót trong ngày Tết là chúc Tết. Chúng ta chúc nhau:

Tăng phúc tăng thọ,hoặc  bách niên giai lão dành cho người lớn tuổi
Phong đăng hòa cốc, hoặc mưa thuận gió  hòa  cho nhà nông
Tốt tài sai lộc cho người làm hảng xưởng
Nhất bản vạn lời , bán một lời mười cho người có tiệm buôn bán
Thăng quan tiến chức cho người làm việc công hay tư.

CHÚC  LÀ GÌ?
Chữ Chúc có nhiều nghĩa nhưng ở đây có nghĩa là “ cầu đảo” hay “cầu nguyện “(pray). Chúc là đem lòng mình ra mong mỏi cái gì tốt đẹp cho người khác ( tha nhân). Do đó chúc luôn luôn đi với điều tốt lành như Chúc phúc, chúc thọ, chúc lành, chúc lộc ...

Cao Bá quát có hai câu Mưỡu như sau:

Tối ba mươi, co cẳng đạp thằng BẦN ra cửa
Sáng mùng một, vang tay bồng ông PHÚC vào nhà.
Theo ông, Phúc quan trọng hơn Phú và tôi tin rằng ai ai cũng đồng ý với ông.

 

福(fú) là một từ mang nghĩa ‘phúc lành’, ‘hạnh phúc’. Cùng xem xét những văn kiện lâu đời nhất từng được biết đến, 福 vốn dĩ diễn tả hai tay ôm một chiếc bình trước bàn thờ, cũng chính là biểu tượng một người đang cầu nguyện những điều an lành và phúc lộc từ các vị thần linh thông qua việc cúng lễ. Cho dù đó là phúc lành hay hạnh phúc, nếu như con người có đức tin và kính ngưỡng Thần Phật, thì Thần sẽ ban cho họ 福.

Trước thềm năm mới, nhiều người Trung Quốc sẽ gắn biểu tượng của 福 lên cửa nhà để gọi mời phúc lành cho một năm sắp đến. Nghi thức này bắt nguồn từ một câu chuyện cổ dưới đây:
Ngày xửa ngày xưa, có một con thú dữ thích ăn thịt trẻ em. Trong nỗi lo sợ đó, người ta đã treo bức tranh của một vị nữ thần lên cửa trước. Và vì quá sợ hãi trước nhiều vị thần như vậy, con thú ấy, cuối cùng, cũng biến mất. Bức tranh nữ thần đó đã được đơn giản hóa qua thời gian, và cuối cùng trở thành hình tượng của chữ 福 mà chúng ta biết hiện nay. Nhưng nếu bạn thật sự tinh ý, bạn sẽ nhận ra rằng biểu tượng chữ 福 này còn thường được gắn ngược trên-dưới. Tại sao lại như vậy? Trong ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa, những biểu tượng của “quay ngược một cái gì đó” và “đến” có cùng âm thanh – [dào]. Vì vậy, một dấu hiệu phước lành 福 ngược truyền tải ý nghĩa rằng hạnh phúc đã đến.

 

Theo chiết tự , chữ PHÚC viết theo cách hội ý tức là do nhiều chữ với nhiều ý ghép lại.
Bên trái có bộ Kỳ (thần đất) hay bộ Y ( áo mặc) có nghĩa là no ấm.
Bên mặt từ trên là chữ Nhất 一 , kế là chữ Khẩu 口và dưới là chữ Ðiền 田 nghĩa là một miệng ăn với một thửa ruộng có thần đất che chở hay no ấm là Phúc.

PHÚC TRONG THI THIÊN 1
Làm sao để được phúc? Hãy dùng Kinh Thánh để biết phải làm sao

Thi Thiên 1:1.2 “Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ, chẳng đứng trong đường tội nhơn, không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng, nhưng lấy làm vui vẻ về luật pháp của Đức Giêhôva và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm.”

Tác giả Thi Thiên cho biết con người mất phước vì rơi vào 3 tình trạng. Nghĩa là muốn có phước, con người phải tránh ba tình trạng. Đó là:  

-          chẳng đi theo mưu kế của kẻ dữ,
-          chẳng đứng trong đường tội nhơn,
-          không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng.

PHÂN TÁCH CÂU 1.

Tác giả Thi Thiên1 đưa ra  BA KHÔNG gồm có : không đi theo, không đứng lại và không ngồi xuống.  
            
1.   Hành động đầu tiên là “đi theo” có nghĩa là có xu hướng a dua, ngã về kẻ dữ,
2.   Sau đó hành động tiếp theo là “đứng lại” cho chúng ta thấy một quyết định theo hẳn về phe của kẻ có tội phạm. Đó là kẻ tự đặt mình vào vị trí sai; đồng tình một cách tiêu cực với những kẻ phạm tội, hay là những người vỗ tay hưởng ứng đối với những kẻ chủ trương làm việc tội lỗi mà không chịu tránh xa hay phản đối.
3. Sau cùng là “ngồi xuống” có ý nghĩa thường trực, lâu dài với kẻ nhạo báng. Ba hành động leo thang từ có khuynh hướng đi theo kẻ xấu đến cuối cùng là ngồi hẳn với kẻ nhạo báng. 

Tác giả trình bày BA HẠNG NGƯỜI mà chúng ta phải xa lánh  kẻ dữ, kẻ có tội và kẻ nhạo báng.

1. “ Kẻ dữ ”  là kẻ xấu,  những kẻ có đời sống không có Chúa, thích làm những điều xấu xa, gian lận, ác độc, trái với đạo đức, lương tâm. Những người này thường xúi giục, bày mưu tính kế để cố vấn người khác sống gian trá, bất tuân Lời Chúa dạy. Đây là một khởi đầu quan trọng để con người mất phước.

- Tôi thấy người ta có khuynh hướng thích nghe theo mưu kế của kẻ xấu.
Người Việt Nam thích nghe các chỉ vẻ gian lận về thuế hơn là nghe lời cố vấn đúng đắn của sở thuế. Hình như ngoài động cơ là gian lận tiền đóng thuế họ còn cho đó là sự khôn ngoan. Ít người thấy rằng sự gian dối đó chỉ là tạm thời và kết cuộc của người gian sẽ là mất phước hạnh bằng cách này hay cách khác.

2. “Kẻ có tội”  hay Tội nhân là những người không tin Chúa, những người phạm các điều răn của Đức Chúa Trời, phạm các điều dạy dỗ của Thánh Kinh  và là những người có hành vi trái với luật pháp xã hội.  

3. “Kẻ nhạo báng” là những kẻ tự cao tự đại chê nhạo Chúa, giễu cợt lời Chúa, vô lễ với Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời. Họ là những kẻ chống đối Chúa công khai và hạ nhục những người theo Chúa.

Chúng ta thấy sự tiệm tiến từ kẻ sống thiếu đạo đức đến kẻ phạm tội và sau cùng là kẻ chống Chúa.

Lúc đầu là nghe lời cố vấn, mưu kế , tiếp theo là cùng đi , đồng hành với họ để rồi sau cùng ngồi hẳn với kẻ chống Chúa.

Khổng tử thấy kẻ đánh lưới  chim sẻ chỉ đánh được những con sẻ non. Ngài bèn hỏi: Tại sao không đánh được những con chim sẻ già ? Người lưới chim đáp: Sẻ già biết sợ nên khó bắt được. Sẻ non tham ăn cho nên dễ bắt. Nếu sẻ non biết theo sẻ già thì bắt sẻ non cũng khó nhưng nếu sẻ già mà theo sẻ non thì bắt sẻ già cũng dễ. Khổng tử nghe đoạn quay sang bảo học trò rằng: “Biết sợ mà tránh tai họa, tham ăn mà quên nguy vong đó là điều tự nhiên. Phúc hay họa là biết theo ai. Theo kẻ tốt hay theo người xấu, theo kẻ khôn hay theo kẻ dại. Cho nên theo mưu kế của kẻ ác thì sẽ bị mất phúc là việc tự nhiên.

Ba thái độ tiêu cực để được phúc là : chẳng đi theo mưu kế của kẻ dữ, chẳng đứng trong đường tội nhơn, không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng.  

PHÂN TÁCH CÂU 2
Làm thế nào để giữ được “BA KHÔNG” đó ? Câu trả lời nằm trong câu 2.

“Song vui vẻ về luật pháp của Đức Giêhôva và suy gẫm luật pháp ấy ngày và đêm”

Khi một người thật sự sống bằng lời của Đức Chúa Trời thì kết quả là: “Người ấy sẽ như cây trồng gần dòng nước, sanh bông trái theo thì tiết, lá nó cũng chẳng tàn héo; mọi sự người làm đều sẽ thạnh vượng”

Thưa quý vị

Chúa vạch ra một phương cách để nhận phước, để mọi sự mà chúng ta làm đều sẽ thạnh vượng là : 

-          chẳng đi theo mưu kế của kẻ dữ,
-          chẳng đứng trong đường tội nhơn,
-          không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng.

Tôi ước mong quý vị áp dụng để sống phước hạnh

Chúng ta sắp bước qua năm mới, tôi đề nghị cùng quý vị làm một điều mà khi quý vị làm  quý vị sẽ không những biết tương lai của mình, tương lai của các nước, của nhân loại, và quý vị cũng được phước nữa. Đó là xin mời quý vị đọc 20 trang  gồm 460 câu trong sách Khải Huyền, quyển sách chót của Kinh Thánh. Đây là một bí quyết để có Phước vì câu 3 của sách này có ghi:

“ Phước cho kẻ đọc cùng kẻ nghe lời tiên tri này và giữ theo điều đã viết ra đây”

Đọc, nghe và giữ các điều trong sách Khải Huyền là một cái Phúc lớn hơn hết trên thế gian.

Chuẩn bị cho năm BÍNH THÂN 2016 không gì bằng đến

Hội Thánh Tin Lành Báp Tít Phục Hưng,
103 West Columbia St. Falls Church, VA 22046

Chúa nhật, 7 tháng Hai, 2016 tại
lúc 3:00 PM

để đón Xuân cùng với con cái Chúa và dự tiệc Xuân với chương trình văn nghệ, CA VŨ NHẠC KỊCH, TÂN CỔ GIAO DUYÊN và
nhận quà lì xì với lời chúc phước lành từ ĐỨC CHÚA TRỜI

Còn quý vị ở xa, không gì bằng ngày Tết nằm nhà đọc sách Khải Huyền.
Tại sao còn chần chờ?


Đọc Thêm

Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế.